VỊ HÒA THƯỢNG, CON BƯỚM NHÓ, CẬU BÉ BÀI HỌC CUỘC SỐNG

Khi ta còn nhỏ luôn có những trò chơi tinh nghịch, dại khờ, làm cho người lớn phải đau đầu. Tuổi thơ dữ dỗi của mỗi đứa trẻ sẽ có những kỉ niệm đáng nhớ theo dấu suốt cuộc đời của mỗi đứa trẻ để từ đó hình thành nhân cách của chính đứa trẻ. chúng sẽ phải trải qua những sự việc mang đậm dấu ấn thời gian.
Tuổi thơ ai chả có sự hiếu thắng một chiến thắng dù rất nhỏ cũng đem lại sự thỏa mãn cho những đứa trẻ đôi khi để đạt được một chiến thắng những đứa trẻ sẵn sàng hi sinh một sinh vật nào đó để đạt được mục đích cuối cùng. “Ai nên khôn chả dại đôi lần” chính những lúc dại khờ như vậy cần lắm một sự dẫn dắt, bao dung chỉ dẫn của những người học rộng hiểu nhiều, có tấm lòng bồ tát nhằm định hướng cho con trẻ hình thành nhân cách tốt và trưởng thành trong cuộc sống để rồi sẽ trở thành người có ích sau này. Sau đây là một câu chuyện về sự giáo dục nhân cách đầy tính triết lý của một đứa trẻ và một vị hòa thượng. Chúng ta cùng đọc và suy nghẫm

Vào một ngày, như mọi ngày vị hòa thượng lên núi lấy củi và trở chùa trên con đường quen thuộc. Sẽ chả có chuyện gì xảy ra nếu ngài không gặp một cậu bé và câu chuyện bắt đầu từ đây:
Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”
Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”
“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, – cậu thiếu niên trả lời.
Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.”
Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.
Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.
Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.

Cậu bé hí hửng mang gánh củi về nhà và gặp người cha đang đứng ở cửa câu chuyện lại có diễn biến như sau:

Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe.
Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông giơ tay tát con một cái, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.”
Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

Khi gặp vị hòa thượng:

Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.”
Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

Gửi lại bó củi xong người cha lý giải cho người con hiểu mọi chuyện như sau:

Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.
Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.”