Bút chì và Tẩy

Khi yêu thương đủ lớn, ta sẽ trao đi mà không hề cần nhận lại.
Hạnh phúc chẳng phải là ở trên mỗi quãng đường đi đó sao ?

Câu truyện minh chứng cho một tình bạn

Bút chì để lại trên Giấy vết thương nguệch ngoạc. Tẩy lặng lẽ xóa nhòa đi vết thương ấy... Tẩy ôm hết vết thương trên Giấy. Tẩy hao mòn vì Giấy. Tẩy chết trong mòn mỏi. Nhưng... Trên Giấy không bao giờ có dấu vết của Tẩy đâu. Khi Giấy thành 1 bức tranh đẹp chỉ có Chì và Giấy mà thôi

Nhưng Tẩy vẫn hạnh phúc... Một ngày nọ bút chì nói với tẩy với lòng biết ơn tha thiết.

tay-va-but-chi

Bút Chì : Cậu biết không, mình thực sự xin lỗi cậu !

Tẩy: Vì sao vậy, có chuyện gì à ?

Bút Chì: Xin lỗi cậu vì làm cậu bị thương bởi mình. Mỗi lần mình làm điều gì sai, cậu luôn ở đó để xóa giúp mình đi. Và mỗi một lần 1 lỗi lầm của mình được xóa đi, cậu bị mất 1 phần cơ thể cậu, cậu nhỏ đi, nhỏ dần hơn…

Tẩy: Đúng vậy, nhưng mình không thấy phiền đâu. Cậu biết không, mình được sinh ra là để giúp cậu mỗi khi cậu làm sai điều gì đó. Thậm chí đến 1 ngày nào đó, khi mình biến mất, và cậu sẽ thay thế mình bằng 1 cái khác, mình vẫn sẽ thực sự hạnh phúc vì mình được sống để làm việc có ý nghĩa nhất cuộc đời mình. Thế cho nên đừng lo lắng nữa, mình không muốn thấy cậu buồn chút nào.